Con dạy Mẹ

0
191
 video

Không phải ngẫu nhiên mà Vịt con chăm tập xà. Để tớ kể cho cả nhà nghe câu chuyện phía sau nhé.

Câu chuyện bắt đầu từ một câu hỏi tưởng chừng như bình thường của con trẻ “Mẹ ơi, sao hôm nay 6 giờ tối rồi mà trời vẫn còn sáng?”. Thú thật, tớ cũng chẳng phải là người mẹ quá kiên nhẫn gì cho cam, nhưng rất may hôm ấy tớ lại không bận gì cả, liền ngồi xuống giải thích cho nàng rằng vì bây giờ trời mùa hè, mặt trời lặn lâu hơn so với mùa đông nên con cảm thấy vậy.

Chỉ một câu hỏi thôi nhưng câu trả lời của tớ không làm vừa lòng bạn ấy. Bạn ấy lại tiếp tục một chuỗi các câu hỏi vì sao xoay quanh về sáng và tối. Tớ đành hẹn ăn cơm xong và giải thích cho bạn ấy. Đến giờ hẹn, tớ tắt đèn hết trong phòng, mang một quả bóng và một cái đèn điện thoại với flash bật sẵn vào và giải thích cho bạn ấy, ban ngày vì sao mà có, ban đêm vì sao mà xuất hiện với tưởng tượng quả bóng chính là trái đất và hiển nhiên đèn flash là mặt trời.

Những ý niệm dần hình thành trong đầu bạn ấy, tớ bắt buộc phải sử dụng YouTube để giải thích kỹ hơn với các khái niệm về hệ mặt trời, các hành tinh và các vì sao. Tớ cho bạn ấy nghe những bài hát của trẻ con về vũ trụ….

Đến một ngày cho bạn ấy xem video khoảnh khắc con người đặt chân lên mặt trăng, bạn ấy mới oà lên “Mẹ ơi, thế con có bay vào được vũ trụ không mẹ?”

“Tại sao không hả con?. Con chỉ cần học thật giỏi, khó khăn không nản, rèn luyện sức khoẻ thật tốt thì con cũng có thể bay vào vũ trụ chứ?’

“Thật hả mẹ?”

“Ừ, đương nhiên rồi con. Các chú bay lên mặt trăng phải tập luyện nhiều lắm mới làm được mà, các chú cũng không làm được nhiều lần nhưng không ai bỏ cuộc, vì vậy mới có chuyện cắm cờ nước Mỹ lên mặt trăng đó”.

“Vậy thì con ước mơ sau này còn sẽ làm nhà du hành vũ trụ”.

Mẹ cười.

Sau đó bạn ấy liên tiếp chuỗi ngày đòi tập chạy, và giờ đến tập xà.

Khi mới tập bạn ấy cũng run chứ, nhưng mẹ vẫn đứng cạnh hướng dẫn.

Khi bạn ấy leo mà không dám thả tay cho rơi xuống, bạn ấy tự nói với bản thân “ 너 할 수 있어, 용기가 많이 해” (tạm dịch: mày tự làm được mà, dũng cảm lên). Mẹ nghe thấy chỉ biết vỗ tay thôi.

Đến hôm qua nàng thử làm lại thì mẹ thấy làm được đến 6-7 nấc, mẹ vui quá vỗ tay ầm ầm. Bạn ấy chỉ hỏi “Mẹ ơi, mẹ thấy con giỏi không, mẹ thấy con có nỗ lực không?”

Mẹ cười và nói “Mẹ thấy con rất cố gắng, rất nỗ lực”. Mình không muốn và không thích khen con giỏi. Chẳng hiểu vì sao 🙂.

Và lần tiếp sau đây thì bạn ấy hoàn thành hết tất cả các khấc.

Mẹ mong con sẽ thực hiện được ước mơ của mình.

Deajeon, 07.05.2020

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here